Recent Posts

Giới thiệu về Minh Hương – Tác giả văn bản Sài Gòn tôi yêu

Giới thiệu về Minh Hương – Tác giả văn bản Sài Gòn tôi yêu

Giới thiệu về Minh Hương – Tác giả văn bản Sài Gòn tôi yêu Bài làm 1. Vài nét về tác giả Minh Hương Tác giả Minh Hương – tên thật là Lê Võ Đài sinh năm 1924 mất năm 2002, ông là một nhà […]

Cảm nhận về tình yêu Sài Gòn qua Sài Gòn tôi yêu của Minh Hương

Cảm nhận về tình yêu Sài Gòn qua Sài Gòn tôi yêu của Minh Hương

Cảm nhận về tình yêu Sài Gòn qua Sài Gòn tôi yêu của Minh Hương I. Dàn ý chi tiết 1. Mở bài  Giới thiệu tác giả Minh Hương và tác phẩm “Sài Gòn tôi yêu”: Tất cả của Sài Gòn đã ăn sâu và ngấm […]

Phát biểu cảm nghĩ về bài Sài Gòn tôi yêu của tác giả Minh Hương

Phát biểu cảm nghĩ về bài Sài Gòn tôi yêu của tác giả Minh Hương

Phát biểu cảm nghĩ về bài Sài Gòn tôi yêu của tác giả Minh Hương

Bài làm

I. Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

 Giới thiệu tác giả Minh Hương và tác phẩm Sài Gòn tôi yêu: Tác phẩm “Sài Gòn tôi yêu” là một trong những tùy bút hay của tác giả Minh Hương viết về Sài Gòn, ông đã viết tác phẩm vào tháng 12 năm 1990 và in trong tập “Nhớ Sài Gòn”. Tùy bút là dòng văn đầy thương nhớ, chứa đựng tình yêu tha thiết, chân thành và son sắt chung thủy của Minh Hương đối với mảnh đất Sài Gòn.

2. Thân bài

Cảm nghĩ về thiên nhiên, cuộc sống Sài Gòn:

+ Đối với ông, từng hơi thở đều mang theo hương vị của Sài Gòn, tình yêu Sài Gòn đã ngấm vào da thịt và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của ông.

+ “Tôi yêu cả đêm khuya thưa thớt tiếng ồn…,Yêu cả cái tĩnh lặng của buổi sáng tinh sương với làn không khí mát dịu, thanh sạch…”

Cảm nghĩ về con người Sài Gòn:

+ Nói về con người ở Sài Gòn, Minh Hương cũng yêu tất cả con người ở đây, họ là những con người nhân hậu, bao dung như ánh mặt trời, luôn rộng mở vòng tay chào đón mọi người ở trăm nẻo đất nước.

Cảm nghĩ về tình yêu tổ quốc trên mảnh đất Sài Gòn: Khi nhớ về Sài Gòn, ta còn nhớ về những con người anh hùng đã hi sinh cả tuổi thanh xuân, tính mạng của mình vì bình yên tổ quốc

3. Kết bài

 Khẳng định giá trị của tác phẩm: Trải qua bao nhiêu năm đất nước phát triển, Sài Gòn đã có nhiều đổi thay, tên gọi Sài Gòn cũng không còn nữa, thay vào đó là thành phố mang tên Bác – Hồ Chí Minh. Sài Gòn đã thay da đổi thịt trở thành một thành phố hiện đại, trung tâm kinh tế của cả nước

II. Bài tham khảo

Tác phẩm “Sài Gòn tôi yêu” là một trong những tùy bút hay của tác giả Minh Hương viết về Sài Gòn, ông đã viết tác phẩm vào tháng 12 năm 1990 và in trong tập “Nhớ Sài Gòn”. Tùy bút là dòng văn đầy thương nhớ, chứa đựng tình yêu tha thiết, chân thành và son sắt chung thủy của Minh Hương đối với mảnh đất Sài Gòn.

Mở đầu, tác giả đã bộc lộ tình yêu nồng cháy của mình với Sài Gòn, thể hiện rõ nhất đó chính là điệp từ “tôi yêu” ở đầu mỗi câu văn nhắc đi nhắc lại như một bản tình ca, thể hiện tình yêu sôi sục, rộn rã cả nhà văn. Đối với Sài Gòn, Minh Hương yêu tất cả những gì thuộc về nó, tất cả mọi thứ của mảnh đất này, ngay cả những điều xấu xí và khó chấp nhận của nó.

Phát biểu cảm nghĩ về bài Sài Gòn tôi yêu của tác giả Minh Hương

Đối với ông, từng hơi thở đều mang theo hương vị của Sài Gòn, tình yêu Sài Gòn đã ngấm vào da thịt và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của ông. “Tôi yêu cả đêm khuya thưa thớt tiếng ồn…,Yêu cả cái tĩnh lặng của buổi sáng tinh sương với làn không khí mát dịu, thanh sạch…”. Chính nhờ tình yêu ấy mà ông có cái cảm nhận thật nhạy cảm và tinh tế về thành phố Sài Gòn, nào là những giọt nắng “ngọt ngào”, nào là những buổi sáng “dịu ngọt”, nỗi nhớ thương của cơn gió lộng buổi chiều và những cơn mưa bất chợt của miền cận xích đạo.

Ông yêu mảnh đất này, yêu cả nhịp sống ồn ào và đa dạng nơi đây, yêu từng con phố, từng hàng cây xanh, yêu tất cả những điều bình dị, đơn sơ nhất đã tạo nên vẻ đẹp của thành phố Sài Gòn. Nói về con người ở Sài Gòn, Minh Hương cũng yêu tất cả con người ở đây, họ là những con người nhân hậu, bao dung như ánh mặt trời, luôn rộng mở vòng tay chào đón mọi người ở trăm nẻo đất nước, cùng nhau chung sống hòa hợp tạo nên một Sài Gòn phồn vinh, hoa lệ và nồng ấm. Và không thể kể đến các cô gái Sài Gòn, họ chính là những bông hoa đẹp đẽ nhất, tạo nên hương thơm và sắc thắm rực rỡ cho thành phố, nét đẹp của họ mang vẻ bình dị khiến bao người phải nhớ thương.

Khi nhớ về Sài Gòn, ta còn nhớ về những con người anh hùng đã hi sinh cả tuổi thanh xuân, tính mạng của mình vì bình yên tổ quốc. Minh Hương cũng bày tỏ bất bình khi thấy những con người phá hoại thiên nhiên, cảnh quan ngày một thay đổi, nhưng dù thế nào, cũng không thể làm thay đổi đi tình yêu nồng nhiệt, thắm thiết của ông với Sài Gòn: “Vậy đó mà tôi yêu Sài Gòn và yêu cả con người ở đây… Tôi ước mong mọi người nhất là các bạn trẻ, đều yêu Sài Gòn như tôi.

Trải qua bao nhiêu năm đất nước phát triển, Sài Gòn đã có nhiều đổi thay, tên gọi Sài Gòn cũng không còn nữa, thay vào đó là thành phố mang tên Bác – Hồ Chí Minh. Sài Gòn đã thay da đổi thịt trở thành một thành phố hiện đại, trung tâm kinh tế của cả nước. Qua tùy bút này của Minh Hương chúng ta đã cảm nhận được tình yêu thật nồng nàn và giản dị, tha thiết của ông đối với Sài Gòn.

Phân tích tác phẩm Sài Gòn tôi yêu của tác giả Minh Hương

Phân tích tác phẩm Sài Gòn tôi yêu của tác giả Minh Hương

Phân tích tác phẩm Sài Gòn tôi yêu của tác giả Minh Hương I. Dàn ý bài viết 1. Mở bài  Giới thiệu tác phẩm Sài Gòn tôi yêu của Minh Hương: Tác phẩm “Sài Gòn tôi yêu” là một trong những tập tùy bút nổi […]

Hướng dẫn soạn văn Đại từ – Chương trình Ngữ văn lớp 7

Hướng dẫn soạn văn Đại từ – Chương trình Ngữ văn lớp 7

Hướng dẫn soạn văn Đại từ – Chương trình Ngữ văn lớp 7 Bài làm I. Thế nào là đại từ? Đọc những câu dưới đây, chú ý các từ in đậm và trả lời câu hỏi. 1. Từ “nó” ở đoạn văn đầu trỏ […]

Suy nghĩ của anh chị về sự nổi giận của cha mẹ

Suy nghĩ của anh chị về sự nổi giận của cha mẹ

Đề bài: Suy nghĩ của anh chị về sự nổi giận của cha mẹ

Bài làm:

Thật hạnh phúc khi được tạo hoá ban tặng một cơ thể khỏe mạnh và lành lặn. Với đôi chân mạnh mẽ, tôi có thể đi đến bất cứ nơi nào, bất cứ nơi đâu… Với đôi tay rộng mở, tôi có thể lắng nghe những thanh âm tuyệt vời, trong trẻo nhất của cuộc sống… Với đôi mắt trong sáng, tôi có thể ngắm nhìn vạn vật tươi đẹp xung quanh mình… Và với trái tim bé nhỏ, tôi có thể cảm nhận được những biến thiên huyền diệu nhất của thiên nhiên, những niềm vui nho nhỏ và đầy ý nghĩa của cuộc sống và hơn hết, trái tim ấy cũng đập loạn, cũng đau đớn khi cha mẹ nổi giận.

Cuộc sống hằng ngày tiếp diễn với những bộn bề, toan lo, mỗi người chúng ta phải trải qua biết bao cung bậc cảm xúc, buồn có, vui có, sung sướng, hạnh phúc có mà đắng cay cũng chẳng ít. Giận và nổi giận là hai trạng thái đặc biệt vô cùng của cảm xúc. Người ta có xu hướng đánh đồng hai cảm xúc này với nhau nhưng thực chất chúng lại có tính chất hoàn toàn khác nhau. Giận chỉ là thái độ không bằng lòng với một sự vật, hiện tượng nào đó do không hợp ý hoặc sở thích của bản thân. Còn nổi giận thì đó lại là một thái cực cao hơn. Đó là khi chúng ta không thể kiềm chế được chính bản thân mình và có những phản ứng tâm lý mạnh mẽ gây ra những hành động đáng tiếc.

Chắc chắn rằng ai cũng biết là khi giận mọi người sẽ trở nên như thế nào. Ấy là khi nét mặt cau có, lời nói mang tính mắng mỏ, chì chiết thậm chí là lời nói khiến cho người nghe khó có thể chấp nhận. Không chỉ qua nét mặt, lời nói mà sự nổi giận còn bộc phát quà cả những hành động: đánh đập, phá phách, xua đuổi… Quả thật đó là những trạng thái tự nhiên nhất của con người mà đặc biệt là đối với các bậc cha mẹ với biết bao toan lo bụng về phải gánh trên đôi vai. Có lẽ hiện tượng các bậc phụ huynh nổi giận diễn ra thường nhật trong mỗi gia đình, dưới mỗi mái nhà và những đứa trẻ hơn một lần được “trải nghiệm”.

Giữa cuộc đời với muôn vàn khó khăn nhưng cũng nhiều lắm những niềm vui, hạnh phúc làm cho trái tim xuyến xao thì cha mẹ vẫn có những lý do để rồi giận. Đó có thể là do những bất hòa, màu thuận trong gia đình giữa cha với mẹ hoặc gia đình với một số người thân họ hàng. Đó cũng có thể là do những áp lực của cuộc sống tác động đến trạng thái cảm xúc. Nhưng hơn hết nguyên nhân chính nhất mà dường như là phổ biến nhất đó là do những đứa con mắc sai lầm trong học tập, trong lối sống và cả những sự vô tâm đối với tình thương yêu mà cha mẹ dành trao. Kết quả học tập yếu kém, lối sống lười biếng, buông thả, bừa bãi và cả những sự vô tâm ít kỉ không biết quan tâm đến tình thương của cha mẹ là những nguyên nhân khiến phần lớn các bậc phụ huynh nổi giận. Nhưng ai biết đâu đằng sau sự giận dữ ấy lại là một tình cảm yêu thương vô bờ, lo lắng sâu sắc mà cha mẹ dành cho con cái.

Dẫu biết vì yêu thương vì sự quan tâm lo lắng mà cha mẹ nổi giận với con cái nhưng khi đi qua nó cũng để lại nhiều hậu quả, nhiều vết thương. Trước hết là đối với cha mẹ, cha mẹ mất đi khả năng kiểm soát cảm xúc bản thân, sẽ có những hành động hay lời nói xúc phạm, làm tổn thương đến những đứa con mà mình luôn thương yêu. Không những vậy hình ảnh cao quý, đẹp đẽ của cha mẹ trong tâm hồn của những đứa con thơ chưa hiểu hết được sự đời dần bị lung lạc. Hơn hết, ngay cả chính bản thân các bậc phụ huynh cũng bị hao tổn – sức khỏe, tinh thần suy giảm gây ra nhiều hệ lụy và các bệnh liên quan đến thần kinh.

Còn đối với những đứa trẻ, người phải gánh chịu trực tiếp những cơn nổi giận từ cha mẹ thì hậu quả cũng không nhỏ. Trước hết đó là sự sợ hãi, run sợ. Nếu sống trong tình trạng này lâu dài những tâm hồn bé nhỏ ấy sẽ dần dần thu mình và rơi mình vào trạng thái trầm cảm không dám nói thật, không dám chia sẻ cảm xúc thật của bản thân. Thậm chí các em sẽ cho rằng cha mẹ không còn yêu thương, tôn trọng và không hiểu mình. Không những thế, nhiều trường hợp còn xuất hiện sự phản kháng mạnh liệt như cãi lại, bỏ nhà đi bụi, thậm chí là đánh lại cha mẹ. Trường hợp Nguyễn Viết Thành ở Hải Dương giết cha vì cha bắt gặp và nổi giận khi phát hiện hắn ăn trộm tiền của gia đình là một trường hợp vô cùng đau lòng mà xã hội hiện nay vẫn thường nhắc đến.

W.Gớt đã từng nói “Dù vua chúa hay dân lành, bất cứ ai kẻ nào tìm thấy được bình yên trong gia đình kẻ đó “là người hạnh phúc.” Thật vậy, gia đình là một phần quan trọng của xã hội, tuy nhiên khi cha mẹ nổi giận lại làm cho sự bình yên bị phá vỡ, không khí gia đình trở nên căng thẳng, tình cảm gia đình sẽ đổ vỡ, rạn nứt. Điều này là điều mà không ai muốn xảy ra. Đối với các bậc phụ huynh chúng ta cần phải tự kiềm chế cảm xúc của bản thân để có những hành động đúng mực, không cho những suy nghĩ bộc phát làm chủ bản thân. Còn đối với những người con, chúng ta cần cố gắng thật nhiều để không khiến cha mẹ buồn lòng và nổi giận. Có như vậy thì cuộc sống gia đình mới có thể bình yên và hạnh phúc.

Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha. Cha mẹ thương con bằng trời bằng biển, hãy lắng lòng và cảm nhận tình yêu thương thiêng liêng ấy, đừng vì một phút nổi giận mà phủ nhận tất cả những gì mà bạn đã yêu thương, trân trọng bấy lâu nay.

Cảm nhận về một đoạn thơ đặc biệt nhất trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Cảm nhận về một đoạn thơ đặc biệt nhất trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Đề bài: Cảm nhận về một đoạn thơ anh/chị cho rằng đặc biệt nhất trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh. Bài làm:  Sóng là bài thơ dài, lời thơ cũng triền miên, miên man như sóng biển. Hình ảnh sóng biển hóa qua từng […]

Cảm nhận của anh chị về bài viết: Nguyễn Đình Chiểu Ngôi sao sáng trong bầu trời văn nghệ dân tộc của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng

Cảm nhận của anh chị về bài viết: Nguyễn Đình Chiểu Ngôi sao sáng trong bầu trời văn nghệ dân tộc của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng

Đề bài: Cảm nhận của anh chị về bài viết: Nguyễn Đình Chiểu Ngôi sao sáng trong bầu trời văn nghệ dân tộc của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng. Bài làm:  Cố thủ tướng Phạm Văn Đồng không chỉ là một nhà hoạt động […]

Phân tích bài Thơ Duyên của Xuân Diệu

Phân tích bài Thơ Duyên của Xuân Diệu

Đề bài: Phân tích bài “Thơ Duyên” của Xuân Diệu:

Chiều mộng hòa thư trên nhánh duyên,

Cây me ríu rít cặp chim chuyền

Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,

Thu đến – nơi nơi động tiếng huyền.

Còn đường nhỏ nhỏ, gió xiêu xiêu,

Lả lả cành hoang, nắng trở chiều;

Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn

Lần đầu rung động nỗi thương yêu.

Em bước điềm nhuên không vướng chân,

Anh đi lững thững chẳng theo gần.

Vô tâm – nhưng giữa bàoo thơ dịu

Anh với em như một cặp vần.

Mây biếc về đâu bay gấp gấp

Con cò trên ruộng cánh phân vân

Chim nghe trời rộng giang thêm cánh.

Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

Ai hay tuy lặng bước thu êm

Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ mềm

Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy

Lòng anh thôi đã cưới lòng em.

Bài làm:

Xuân Diệu đã đễ lại cho đời mấy trăm bài thơ tình. Có thể gọi đấy là bản hợp xướng của những bào ca cuộc sống. Thơ tình Xuân Diệu có đủ mọi cung bậc, từ những rung động ban đầu, cho đến nỗi thương yêu đắm đuối. Tương tư, giận hờn, hoài nghi… “Thơ Duyên” là khúc nhạc dạo đầu thánh thiện mê ly trong bản đại hòa tấu thơ tình Xuân Diệu.

Những người yêu nhau thường hay ra giữa thiên nhiên… đó là một quy luật – vì chỉ có kích thước của vũ trụ họa chăng mới đo được cái không-bờ-bến của xúc động tình yêu” (Huy Cận). Chàng trai trẻ Xuân Diệu “lần đầu rung động nỗi thương yêu” đang dạo bước dưới bầu trời thu cao rộng, tâm hồn chàng giao hòa cùng vũ trụ, cây cỏ, hoa lá, chim muông… Trong mắt chàng là một buổi chiều thu đẹp như mơ. “Chàng đi trên đường thơ, hái những bông hoa gặp dưới bước chân, những hương sắc nảy ra bởi ánh sáng của lòng chàng” (Thế Lữ):

Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên

Cây me ríu rít gặp chim chuyền

Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá

Thu đến – nơi nơi động tiếng huyền

Buổi chiều thu sao mà đẹp: Hẳn là phải có một chân động gì đó trong tâm hồn nên thi sĩ mới nhìn cảnh vật xao xuyến đến như vậy. Đất trời đang giao duyên. Chim chóc cặp đôi “ríu rít”. Âm thanh trong trẻo, vui tươi. Màu sắc thì xanh đến tha thiết. Da trời mùa thu “xanh ngắt” của cụ Nguyễn Khuyến dưới con mắt lãng mạn của Xuân Diệu đã hóa “xanh ngọc”. Tiếng thu ngân lên như “tiếng huyền”, cũng là âm thanh huyền diệu của vũ trụ, của lòng người. Cảnh vật say nghiêng ngả với âm thanh mùa thu:

Con đường nho nhỏ, gió xiêu xiêu

Lả lả cành hoang nắng trở chiều.

Con đường dễ thương quá, mà phải là “nho nhỏ” mới thật dễ thương, thì gió mới sa ngã, thì cành hoang mới ngả ngớn với nắng chiều.

Nhà thơ đã mê hoặc chúng ta. Chúng ta đã được say mê với những chuyển động “trên đời”. Nhưng duyên do lại là chuyện “dưới đất”. Có một người đẹp đang lãnh đăng với thi nhân dưới buổi chiều thu:

Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn

Lần đầu rung động nỗi thương yêu

Một chút rung động, như một đoạn phim. Em bước khoan thai “điềm nhiên” đâu có để ý đến chàng thi sĩ đang “lững thửng” theo nàng. “Em bước”, “anh đi” đều nhẹ nhàng, nhịp nhàng với hồn của buổi chiều thu. Khoảng cách giữa em và anh đầy ám ảnh. Ta đã chứng kiến những khoảng cách “nín thở” giữa Anh và Em trong bài thơ Xuân Diệu:

Có một bận em ngồi xa anh quá

Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn

Em xích gần thêm một chút anh hờn

Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa.

(Xa cách)

Tháng riêng ngon như một cặp môi gần

(Vội vàng)

Đối với Xuân Diệu, tình yêu khi còn khoảng cách thì chàng đã nghĩ đến đích cuối cùng, “anh với em như một cặp vần”. Nhưngg khi không còn khoảng cách thì chàng lại nghĩ đến cái vô biên:

Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng:

Trong say sưa anh sẽ bảo em rằng:

“Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!”

(Xa cách)

Loài người càng lên đỉnh cao của thế giới tinh thần thì Xuân Diệu có cơ may được đồng tình.

Bây giờ ta hãy trở lại buổi chiều thu êm ru như “một bài thơ dịu” mà “anh với em như một cặp vần”. Chiều xuống dần, mọi vật càng chuyển động gấp gáp, người-tình-thi-sĩ lắng nghe những rung động tinh vi của lòng mình:

Mây biếc về đâu bay gấp gáp

Con cờ trên ruộng cánh phân vân

Chim nghe trời rộng giang thêm cánh

Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

Dù nhà thơ mở rộng không gian lên chiều cao hay vào chiều sâu thì những hình ảnh đang vận động kia như áng mây, con cò, cánh chim, hóa hoa, giọt sương… cũng chỉ là biểu hiện của sự vận động bên trong, của tâm trạng “lần đầu rung động nỗi thương yêu”. Một niềm khát khao giao cảm với đời, mà đời với Xuân Diệu không chung tí nào, đời là gót sen đang “bước điềm nhiên kia”. Thèm muốn nhưng cũng đầy “phân vân”. Con cò đã họa lên nỗi lòng của thi nhân. Thế là với “con cò trên ruộng cánh phân vân”, Xuân Diệu đã đặt chân lên mảnh đất của thơ hiện đại, vì xét đến cùng nghệ thuật của thơ hiện đại là nghệ thuật của tâm linh, tuy Xuân Diệu chưa thoát khỏi “trọng lực” của thơ cổ điển. Trong âm điệu cám dỗ của câu thơ thất ngôn, Xuân Diệu cũng đủ trưng bày thế giới tinh thần trẻ trung, cời mở của thi nhân.

Bình giảng bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến

Bình giảng bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến

Đề bài: Bình giảng bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến Bài làm: Mùa thu đã thú vị. Mùa thu ngồi câu cá lại càng thú bị hơn. Huống chi, mùa thua lại được ngồi câu cá giữa vùng phong cảnh quen thuộc của quê hương. […]